LỚP CHUYÊN TOÁN QUẢNG NINH KHÓA 1971-1974 (Hoàng Thị Hà)

Thầy chủ nhiệm của chúng tôi là thầy Lê Đức Tình. Lớp 8H của chúng tôi có 18 bạn: 15 nam và 3 nữ. Trong thời gian học, 2 bạn nhập ngũ, 3 bạn sau này chuyển lớp và 1 bạn mất do bom Mỹ nên đến lớp 10 chỉ còn 12 bạn.
Có lẽ so với tất cả các thế hệ học sinh của hệ chuyên Quảng Ninh thì không có khóa học nào lại vất vả gian nan như chúng tôi với những kỉ niệm không thể quên được là những lần đi sơ tán hết nơi này đến nơi kia do chiến tranh.Sơ tán lần 1 - Suối Váo (huyện Hoành Bồ) : Cuối năm học 1971 - 1972 (vào khoảng tháng 4/1972), Mỹ ném bom miền Bắc rất ác liệt, các trường phải nghỉ học, chỉ có học sinh lớp 10 phải đi sơ tán để học cho kì thi tốt nghiệp phổ thông và đại học. Lớp chúng tôi do thành lập muộn nên cũng phải đi sơ tán để học hết chương trình toán lớp 8 hệ chuyên. Lủng củng tư trang, nồi niêu bát đĩa và lương thực, với phương tiện tự túc như xe đạp và đôi chân dẻo dai, chúng tôi vượt qua khoảng gần 30 cây số đến trú và học ở một nhà kho cũ tại nơi có tên gọi là Suối Váo thuộc huyện Hoành Bồ. Điều may nhất cho chúng tôi là vừa kết thúc năm học để về nhà hôm trước, thì ngay tối hôm sau trong buổi chiếu phim tại trường dân tộc nội trú ngay khu chúng tôi sơ tán bị Mỹ ném bom tàn phá nặng. Hú vía, nếu chúng tôi còn ở đó thêm 2 hôm nữa thì không biết có xảy ra chuyện gì không?
Sơ tán lần 2 - Công Kêu (Cái Đá - Hà Lầm): Đầu năm lớp 9, chúng tôi đi sơ tán cùng trường cấp 3 Hòn Gai vào rừng sâu, nơi có cái tên nghe đã rất rừng : Công Kêu. Nơi chúng tôi sơ tán chỉ có cây rừng và suối, không có nhà dân nên công việc đầu tiên là “làm nhà”. Cả trường phải tham gia vận chuyển tranh nứa để lợp mái nhà. Với quãng đường khoảng 12 cây số đường mòn qua đồi, qua núi, qua rừng, qua suối nên chúng tôi phải người khiêng, người vác, người gánh,… cuốc bộ để chuyển vào nơi sơ tán. Chúng tôi phải tự chặt cây rừng làm cột, kèo và dùng tranh nứa để dựng lên được một cái gọi là nhà còn xung quanh thì trống huơ trống hoác, thế là có chỗ chui ra chui vào tránh mưa. Có “nhà” rồi, chúng tôi lại chặt cây ghép lại thành “giường” , 1 góc cho 3 đứa con gái, còn 3 góc kia là chỗ con trai. Tắm rửa, nước dùng sinh hoạt và kể cả nước ăn uống đều là nước suối rừng lim, ngày ngày ăn cơm gạo hẩm và ngô răng ngựa bung với muối mỏ - cuộc sống rất kham khổ. Không hiểu vì lý do gì mà sau một thời gian ngắn chúng tôi được chuyển sơ tán về trường cấp 3 Hoành Bồ.Sơ tán lần 3 và 4 - huyện Hoành Bồ : Mỹ vẫn điên cuồng ném bom miền Bắc, chúng tôi vẫn phải tiếp tục sơ tán. Từ Công Kêu, lại vẫn tư trang và lủng củng nồi niêu bát đĩa, chúng tôi lên thuyền vượt qua biển Cửa Lục vào Hoành Bồ lần thứ 2. Lần này chúng tôi được “nương nhờ” trường cấp 3 Hoành Bồ ở thị trấn Trới. Những tưởng sơ tán đến một nơi thuộc miền núi, chúng tôi sẽ được yên ổn học tập, nhưng rồi vẫn cứ phải cùng trường đi sơ tán lên rừng, nơi có cái tên nghe cũng rất núi non: Sơn Dương. Đáng sợ nhất là vào những ngày mưa, leo được vào lớp học cũng đã là một thử thách với chúng tôi vì đường trơn, nhưng sợ hơn cả đối với mấy đứa con gái là những con vắt bé tí xíu vì ở đó có rất nhiều cây nứa. Chúng tôi học ở Hoành Bồ đến khi Mỹ dừng ném bom miền Bắc và hiệp định Pari được kí kết chúng tôi mới được trở về trường cấp 3 Hòn Gai. Từ lớp 8H, chúng tôi trở thành lớp 9D và sau đó là 10D.
Lớp chuyên Toán khóa 1971-1974 của chúng tôi đã gặp rất nhiều khó khăn, cuộc sống kham khổ, học tập bị gián đoạn, sơ tán khắp nơi nhưng với niềm tin và quyết tâm vượt khó, cố gắng vươn lên trong học tập và có được sự giúp đỡ của các trường và các thầy cô, chúng tôi có thể tự hào là đã “chiến thắng”, không ai bỏ lớp và đều đạt kết quả tốt khi ra trường.
Đã gần 50 năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi bước vào “gia đình hệ chuyên”, chúng tôi đã trưởng thành, đã học tập và công tác, có cuộc sống riêng và phần lớn đã về hưu, đã là ông, là bà… nhưng thời gian 3 năm ở lớp chuyên toán là thời gian ghi dấu ấn đậm nhất trong cuộc đời mỗi chúng tôi. Chúng tôi đã có một người thầy chủ nhiệm hết mực thương yêu, chăm lo dạy dỗ chúng tôi như một người cha. Thầy đã tận tụy hết lòng không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn chăm lo cho chúng tôi từ việc ăn, ở, sinh hoạt hàng ngày mà còn là chỗ dựa tinh thần cho chúng tôi khi chúng tôi mới chỉ mới 14 – 15 tuổi đã “thoát li gia đình”. Thầy đã cho chúng tôi một mái ấm không thể quên trong cuộc đời mỗi thành viên của lớp. Mái ấm đó của chúng tôi bây giờ vẫn ấm áp thân thương như ngày nào. Chúng em rất biết ơn và cám ơn thầy - thầy chủ nhiệm Lê Đức Tình của chúng em.
Từ những năm đầu mỗi khóa học chỉ có 1 lớp chuyên toán duy nhất, nay Quảng Ninh đã có trường chuyên khang trang với nhiều lớp chuyên. Chúng tôi - những học sinh lớp chuyên toán khóa 1971-1974 - rất tự hào đã là thành viên của hệ chuyên Quảng Ninh.Xin kính chúc các thầy, các cô và toàn thể các thành viên của hệ chuyên Quảng Ninh sức khỏe, bình an và thành đạt.
Hoàng Thị Hà - Lớp chuyên Toán Quảng Ninh khóa 1971-1974















![[NHANDAN.VN] Đảng thật sự vì dân, dân bền lòng tin Đảng](/assets/news/2026_02/chao_mung_dhxiv.jpg)





