KỲ THI HỌC SINH GIỎI BỊ HOÃN & CẬU HỌC TRÒ ĐƯỢC ĐẶC CÁCH
Chúng tôi - học sinh khối 12 chuẩn bị để ngày mai bắt tay vào kỳ thi học sinh giỏi toàn cấp Thị xã. Tắm rửa xong, trên đường về khu nội trú, băng qua sân trường, tôi bất giác để ý tới một chiếc xe máy hiệu SIMSON dựng chân chống giữa sân trường. Kể ra, một cái xe máy dựng giữa sân trường cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng giác quan trong người tôi lại thấy có gì đó không bình thường. Về đến phòng, một người đàn ông đang ngồi nói chuyện cùng Thầy Lê Quang Vĩnh, chủ nhiệm lớp chuyên Toán 12B5, khóa 1985 – 1988, và các bạn.
Tôi há hốc miệng: “Ơ, chú Dạng, sao chú lại xuống đây?”
Chú Dạng nhìn tôi, nhìn Thầy rồi nhẹ nhàng: “Mẹ cháu trở bệnh nặng hơn, Bố cháu nói chú xuống xin phép Thầy cho cháu về chăm sóc Mẹ.”
Tôi đứng như trời trồng! Không khí trong phòng lặng đi, một tiếng gió cũng không thấy. Thầy Vĩnh nhẹ nhàng nói: “Thôi, em sắp xếp quần áo rồi về cùng chú cho sớm.” Tôi làm theo như một cái máy. Rồi ra xe, ngồi lên cùng chú đi về cũng như một cái máy.
Đến trước cửa nhà, cảnh tượng đập vào mắt tôi là cái rạp đã dựng lên ở sân. Không một lời trần trối… Mẹ tôi đã đi xa.
Ngày hôm sau, Thầy Vĩnh cùng cả lớp 12B5 về nhà tôi. Các bạn tôi, người thì dọn dẹp, người thì rửa ấm chén, người giặt giũ, người tắm rửa cho các em. Họ không chỉ là đi viếng, mà còn ở bên tôi, chia sẻ, động viên, an ủi trong những ngày đau buồn nhất.
Mặc dù tâm trạng rối bời, nhưng tôi vẫn nhớ: hôm nay thi học sinh giỏi cấp Thị xã. Tôi hỏi một bạn: “Sao mọi người không thi học sinh giỏi?” – “Kỳ thi hoãn rồi.” – Bạn trả lời.
Sau này tôi mới biết, Thầy Vĩnh đã xin với Phòng Giáo dục cho lùi kỳ thi lại để lớp về viếng đám tang của Mẹ tôi. Mặc dù đây không phải là tiền lệ, không có quy định nào cho phép, nhưng với sự tha thiết và quyết tâm của Thầy, và thật ra thì tinh hoa của Toán tỉnh Quảng Ninh đều tập trung ở lớp này, nên Phòng Giáo dục Hòn Gai đã chấp nhận làm một việc chưa từng có: Cho hoãn kỳ thi học sinh giỏi Thị xã Hòn Gai sang ngày hôm sau.
Một tuần sau, tôi trở lại Trường. Các bạn vẫn đi học bình thường, kỳ thi học sinh giỏi đã qua. Tôi như một cái bóng không hồn, mở sách vở ra mà cũng chẳng biết trong ấy viết gì. Thầy Vĩnh gọi tôi lên nhà. Sau khi hỏi thăm và động viên, Thầy nói: “Tuy em không dự thi học sinh giỏi cấp Thị xã, nhưng Thầy đã xin đặc cách cho em được vào đội tuyển Toán của Thị xã dự thi cấp Tỉnh. Em cố gắng nhanh chóng bắt tay vào học, ôn để thi cho tốt. Thầy tin em!”
Tôi lặng người! Có lẽ đây cũng là một điều đặc biệt chưa từng có. Tôi nghĩ về Thầy, nghĩ về lớp, về bao ân tình mà mọi người đã dành cho tôi. Không còn điều gì quan trọng hơn, tôi lao vào học. Với hành trang là nỗi đau và ân tình của Thầy, của Trường, của các bạn, tôi đã vượt qua kỳ thi học sinh giỏi cấp Tỉnh, rồi cấp Quốc gia và đạt giải Ba Toán quốc gia năm 1988.
Lãnh đạo tỉnh và Sở Giáo dục tỉnh Quảng Ninh đã tổ chức gặp mặt, tôn vinh, khen thưởng các học sinh có thành tích xuất sắc. Trong buổi lễ, Thầy Giám đốc Sở xúc động nói:
“Có những học sinh gạt nước mắt, đi đưa tang Mẹ xong lại bước vào phòng thi, nhưng vẫn nỗ lực hết sức mình và mang vinh quang về cho tỉnh nhà.”
Mắt tôi nhòe đi và không cầm lòng được nữa. Tôi thương Mẹ, thương Bố, thương các em và thương cả bản thân tôi. Tôi đã vượt qua nỗi đau, mất mát, vượt qua bao khó khăn, đói khổ để đạt được thành quả cao quý. Nhưng phần thưởng lớn nhất mà tôi muốn dành lại chính là cho người Thầy đáng kính của tôi – Thầy Lê Quang Vĩnh, người đã vượt qua rất nhiều rào cản để hỗ trợ, động viên và giành cho học sinh của mình những điều kiện tốt nhất, giúp tôi vượt qua khó khăn, vươn lên chinh phục những đỉnh cao mơ ước.
Xin cảm ơn các Thầy, Cô, các bạn và mái trường thân yêu đã dạy dỗ, giúp đỡ và đồng hành cùng tôi trong những năm tháng không thể quên của tuổi học trò!
Vũ Minh Thành – Lâm Đồng, tháng 11/2020













![[NHANDAN.VN] Đảng thật sự vì dân, dân bền lòng tin Đảng](/assets/news/2026_02/chao_mung_dhxiv.jpg)





